Khi mình thôi cố làm tất cả
- Nhật Vũ Trần
- 22 thg 3
- 3 phút đọc
Hôm qua mình ngồi cà phê với một người bạn. Anh ấy vừa mở thêm một mảng kinh doanh mới, trong khi mảng cũ vẫn chưa ổn định. Mình hỏi lý do. Anh nói "sợ bỏ lỡ cơ hội."
Câu đó làm mình suy nghĩ mãi suốt buổi chiều hôm đó.
Cái bẫy của nỗi sợ bỏ lỡ
Mình từng như vậy. Hễ thấy ai làm gì hay là mình cũng muốn thử. Thấy người ta bán trà sữa là mình tính mở trà sữa. Thấy người ta làm content là mình tính làm content. Thấy người ta nhượng quyền thành công là mình tính nhượng quyền ngay.
Kết quả là mình có 10 thứ đang chạy cùng lúc nhưng chẳng thứ nào chạy thật tốt.
Cái bẫy đó tiếng Anh người ta gọi là FOMO. Nhưng trong kinh doanh thì tác hại của nó không chỉ dừng lại ở cảm giác bứt rứt. Nó ăn mòn nguồn lực. Ăn mòn sự tập trung. Và ăn mòn cả niềm tin vào bản thân mình.
Vì khi bạn làm 10 thứ mà không thứ nào ra hồn, bạn bắt đầu nghĩ mình kém. Mình không đủ năng lực. Trong khi thực ra bạn chỉ đang phân tán quá mức mà thôi.
Khi mình chọn một thứ
Mình nhớ hồi mình quyết định tập trung hẳn vào mảng nhượng quyền. Lúc đó có người nói sao mày hẹp vậy, làm thêm đi. Mình không nghe.
Và đó là quyết định tốt nhất mình từng làm.
Khi bạn chọn một thứ và thật sự đổ tâm sức vào đó, cái hay xảy ra là bạn bắt đầu nhìn thấy những điều mà trước đây bạn không thấy. Bạn thấy được điểm yếu trong hệ thống. Bạn thấy được chỗ khách hàng đang bị vướng. Bạn thấy được cơ hội mà người khác không nhận ra vì họ đang nhìn quá nhiều hướng cùng lúc.
Focus không có nghĩa là bạn nhỏ. Focus có nghĩa là bạn đang đi sâu.
Bắt đầu nhỏ không phải là yếu
Xu hướng khởi nghiệp năm 2026 đang dịch chuyển theo hướng đó. Ít vốn, thử nhanh, tối ưu liên tục. Không cần ra mắt hoàng tráng. Không cần trình bày trước hội đồng. Chỉ cần một thứ, làm thật tốt, và lắng nghe phản hồi từ thực tế.
Nghe đơn giản vậy thôi nhưng thực ra rất khó làm. Vì bản năng của con người là muốn thấy kết quả lớn và nhanh. Muốn nổi tiếng trước khi đã có gì chắc chắn. Muốn khoe thành quả trong khi nền móng chưa vững.
Mình cũng từng như vậy. Và mình cũng từng phải học lại từ đầu vì điều đó. Tốn thời gian. Tốn tiền. Tốn cả một chút tự tin.
Thứ mình học được sau tất cả
Không ai thành công bằng cách làm tất cả cùng lúc. Người thành công là người biết chọn thứ đáng đặt cược và dám đặt cược hẳn vào đó.
Đa dạng hóa là tốt, mình không phủ nhận điều đó. Nhưng đa dạng hóa có ý nghĩa khi bạn đã có nền tảng vững chắc ở ít nhất một thứ. Cây phải có rễ sâu trước khi ra nhiều nhánh.
Và nền tảng đó, bạn xây được bằng cách tập trung. Không phải bằng cách thử hết mọi thứ trên đời.
Bạn bây giờ đang chạy bao nhiêu thứ cùng lúc? Và trong số đó, thứ nào bạn thật sự tin tưởng nhất, thứ mà nếu chỉ còn được chọn một, bạn sẽ chọn ngay? ;)))



Bình luận